... ...

18 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời

497 lượt xem Tâm sự

Cuối tháng sáu này em sẽ bước vào kì thì đánh dấu bước ngoặt cuộc đời. Tôi biết rằng em đang rất lo lắng và hoang mang. Em 17 tuổi và sắp đối mặt vời kì thì cam go trước mắt.

Câu chuyện của em tôi

Bản thân em phải chịu áp lực từ rất nhiều phía. Ông bà em muốn em làm giáo viên giống như bà em, bố mẹ em muốn em thi bác sĩ bởi gia đình có thể hỗ trợ em. Nhưng em không muốn, em không mong muốn trở thành một cô giáo hay một bác sĩ. Em đam mê với làm đẹp và em muốn trở thành một chuyên gia trang điểm. Nhưng đâu có ai ủng hộ em trong gia đình.

Em lo lắng và đôi khi là bế tắc. Bản thân em không biết phải làm sao. Em mong muốn theo đuổi đam mê của mình nhưng em lại sợ. Sợ khi em theo nó rồi lại không có ai ở bên cạnh em nữa. Bố mẹ em phản đối kịch liệt. Bởi bố mẹ em cho rằng nghề đó vất vả lắm, ra trường học song con phải làm gì, mức lương bấp bênh…Đủ các vấn đề khó khăn được vạch ra. Chính điều đó đang dần làm chết niềm đam mê của em.

Em đã rất nhiều lần nghĩ đến việc hay cứ đi theo đam mê. Cố gắng vì nó rồi bố mẹ sẽ hiểu và ủng hộ em. Nhưng…em lại sợ bản thân sẽ phải đi một mình.

Áo lực thì cử, áp lức từ gia đình và áp lực từ chính những suy nghĩ của em. Tất cả, làm em mệt mỏi bết tắc.

Bạn chọn ngành, chọn trường như thế nào?

Không chỉ riêng em mà còn rất nhiều người khác cũng đang rơi vào hoàn cảnh bế tắc đó. Đến đây mình xin phép được xưng mình với các bạn để chúng ta có thể có dễ dàng nói chuyện với nhau hơn.

Cách đây 2 năm về trước mình cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như các bạn vậy. Bản thân không biết mình muốn gì và sẽ theo con đường như thế nào. Bây giờ mình cảm thấy rất hối hận về bản thân trong khoảng thời gian đó. Vì mình chỉ biết học và không duy nghĩ nhiều về việc chọn trường chọn ngành và có định hướng cho tương lai của mình. Thực ra đôi lúc mình cảm thấy, chọn trương chọn ngành còn khó hơn là việc ôn tập và thi cử. Bởi chỉ cần chọn sai khoảng thời gian sắp tới bản thân sẽ phải đối mặt với những thứ rất khó khăn.

Bản thân mình sau khi thi mình đã trượt đại học, trượt vào ngôi trường mà mình đã đăng kí. Tuy nhiên, đó cũng chẳng phải ngôi trường mà mình hằng mờ ước hay có nguyện vọng muốn vào. Cuối cùng thì mình quyết định đi học Cao đẳng. Bố mẹ hay họ hàng mình chẳng ai đồng ý cả. Học muốn mình đi học một ngành gì đó có thể xin vào làm nhà nước để đảm bảo sự ổn điịnh cho cuộc sống.

Bản thân mình thì lại không thích như vậy mình thích được tự do làm việc. Mình muốn bản thân mình thử thách nhiều hơn. Được đối mặt với áp lực nhiều hơn. Tuy giờ mình chưa phải thành công hay làm được gì đó lớn lao. Nhưng chí ít bản thân mình biết mình đã chọn đúng con đường . Mình thực sự yêu thích những công việc mà mình đang làm. Đôi khi mình áp lức vì nó nhưng khi vượt qua rồi thực sự mình cảm thấy rất hạnh phúc.

Có thể lúc mình quyết định chọn học trường này chỉ là một sự may mắn và có duy với nó thôi. Nhưng mình cảm thấy bản thân thực sự may mắn với lựa chọn đó của mình

Nếu quay trở về thời điểm hai nằm trước chắc chắn bản thân mình sẽ không lựa chọn một cách tùy tiện và dựa vào may mắn như vậy. Mình sẽ dành ra thời gian để tfm hiểu về chính bản thân mình muốn gì, cần gì để vạch ra con đường mà mình sẽ đi. Vậy ngã hay sự lựa chọn sai thật sự đáng sợ đấy các bạn ạ. Nó có thể làm bản thân bạn chán nản và quật ngã tuổi trẻ của bạn. Đôi khi bản thân cũng cần phải mạo hiểm. Mới chỉ là bước đầu ngã có thể tự đứng lên và rút ra kinh nghiệm được. Nhưng nếu cái lựa chọn sai trái đó đằng đẵng theo bạn đến lúc bạn 30 tuổi thì coi như tuổi trẻ của bạn đang hoài phí…

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *