CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI TINA360

Tâm sự của người bị viêm gan b

Tâm sự của người bị viêm gan b: Con không bú mẹ, chồng ghẻ lạnh, nhà chồng ruồng rẫy. Đã 4 tháng từ khi sinh con đầu lòng, cũng là lúc nhà chồng biết em bị viêm gan B. Kể từ đó, mẹ chồng không cho con tiếp xúc nhiều với em. Bà bắt em đeo khẩu trang, mặc kín mít để bế con. Mẹ chồng em làm như em bế con, hít thở chung bầu không khí thì con cũng sẽ lây bệnh.

Tâm sự của người bị viêm gan b

“Em gọt hoa quả vô tình bị đứt tay nhưng mẹ chồng cứ đứng nhìn rồi cười khẩy: “Chạm vào máu của mày có mà tao bị lây viêm gan B giống mày à”. Em mím chặt môi để không khóc, bịt chặt chỗ vết thương để cho máu không thể chảy ra. 4 tháng nay kể từ ngày sinh em bé cũng chính là ngày em sống trong địa ngục, bị cả gia đình nhà chồng xa lánh, hắt hủi, vì em mang trong mình căn bệnh viêm gan B”.

Đó là một phần tâm sự cay đắng của một nàng dâu trẻ khi mang trong mình virus viêm gan B. Người vợ trẻ biết mình bị bệnh từ khi đi làm xét nghiệm để sinh. Vì sợ gia đình nhà chồng xa lánh nên cô gái đã giấu không nói với ai. Nhưng ngày chuyển dạ sinh con bé thì bí mật đó đã không thể nào giấu được nữa.

Cô gái đã tâm sự hoàn cảnh của mình trên một diễn đàn, vừa để sẻ chia, vừa để tìm lời khuyên giải thoát cho cuộc sống bê tắc của mình. Dù viêm gan B có thể chữa khỏi và lây nhiễm khi cho con bú, nhưng người mẹ này chẳng mấy khi được chạm vào con vì mẹ chồng ngăn cấm.

“Cả gia đình nhà chồng xì xào bàn tàn bảo em là con bé bị bệnh truyền nhiễm… Đau vì vết mổ mổ một thì những câu nói đó còn khiến em đau gấp trăm lần. Mặc cho bác sĩ nói con có thể bú mẹ nhưng mẹ chồng kiên quyết không cho con em bú sữa mẹ.

Bà tàn độc nói “Cho nó bú sữa của đứa bị viêm gan B để cháu tôi cũng bị giống con mẹ nó à?!”. Nhìn con khóc ngặt nghẽo đòi sữa trong khi ngực em căng tức mà em bất lực chỉ biết nắm chặt hai tay đến tím tái.

Mẹ chồng em không cho con tiếp xúc nhiều với em, chỉ lúc nào nhớ con quá đòi thì bà mới cho em bế. Bà bắt em đeo khẩu trang, mặc kín mít để bế con. Mẹ chồng em làm như em bế con, hít thở chung bầu không khí thì con cũng sẽ lây bệnh.

Con nuôi hoàn toàn bằng sữa ngoài nên rất tốn kém. Lần nào xin chồng mua sữa cho con thì mẹ chồng em đều lại đay nghiến “Hạng mẹ khuyết tật, có cái ti cho con bú cũng không nên thân”… Lúc đầu nghe những câu nói của bà em còn buồn còn tủi, nhưng lâu dần em gần như miễn dịch với tất cả những câu nói ấy”.

Sống trong một gia đình như vậy, cuộc sống hàng ngày của cô gái thật kinh khủng. Bạn gái này gần như riêng biệt: Ăn riêng, giặt quần áo riêng… Có lần nấu canh, nhỡ cho đầu đũa vào mồm nếm thử xem cho gia vị đủ chưa thì mẹ chồng lập tức mang nồi canh cà tím hì hục nấu cả tiếng đi đổ. Rồi đun nước sôi cái xoong đó để tiệt trùng.

Đau đớn hơn thế, chính người đàn ông đầu gối tay ấp, người từng yêu thương cô hết mực nay đã phũ phàng quay lưng lại khi bản thân anh ta xét nghiệm cũng dương tính với viêm gan B.

Nhưng có lẽ điều đó với em nó không độc ác bằng việc chồng em nguyền rủa em đã lây bệnh viêm gan B sang cho anh ấy. Từ ngày nhận kết quả dương tính với viêm gan B.

“Bữa nào chồng uống rượu say về lại chửi mắng, đánh đập em. Mẹ chồng nhìn chồng đánh còn hô hào cổ vũ: “Đánh cho chết đi” – cô gái tâm sự.

Cô gái tự hỏi mình có đáng phải nhận tất cả những điều đó hay không và thầm nghĩ: “giá như không có con thì em sẽ dễ dàng bước ra khỏi ngôi nhà này hơn”.

Bài tâm sự của bạn gái này thu hút sự chú ý của đông đảo cư dân mạng. Chỉ sau 6 tiếng đăng tải đã thu hút gần 14.000 lượt tương tác.

Mọi người cho rằng gia đình nhà chồng quá bảo thủ và cổ hủ. Bà mẹ chồng lại là người cay nghiệt và sống thiếu tình người. Đặc biệt, người chồng lại bạc bẽo và “không xứng làm chồng”.

Nhiều người cũng cho rằng cô gái này là một người có học thức, tại sao không tìm hiểu về căn bệnh này để chữa trị hoặc ít nhất là để có thể tự tay chăm sóc con mình. Thậm chí có người còn nghi vấn có thực sự căn bệnh này cô gái lây cho chồng mình không, hay chính anh ta lây cho cô gái. Tuy nhiên, mọi người cũng hi vọng cô gái này nên suy nghĩ cho bản thân thay vì vùi dập mình ở chốn địa ngục trần gian như vậy.

“Lần đầu tiên đọc cfs mà anh chẳng biết phải nói gì hay khuyên em nên làm gì. Nếu tiếp tục thì với sự ghẻ lạnh đó anh chẳng hiểu đến khi nào em mới cảm nhận được như thế nào là hạnh phúc. Rồi còn em khi lớn lên thấy em bị bà và bố nó đối xử như vậy nó sẽ cảm thấy như thế nào. Mà anh cảm giác họ sẽ chỉ càng ngày càng đối xử tệ bạc với em hơn thôi. Liệu em có nghĩ đến việc một lần dũng cảm mà từ bỏ , sống trong cô đơn và hắt hủi như vậy em sẽ phát điên lên mất cô gái ạ” – tài khoản Phạm Việt Hùng

Bài tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *